con đã thật sự hoàn toàn không còn chút hiểu biết nào. con đã không còn thấy mình, biết mình. những gì con nghĩ là mình, hoàn toàn đều là sai lầm và giả dối. sai lầm và giả dối, nghĩa là không chính xác, không toàn vẹn là sự thật. con đã chưa hoànĐọc tiếp “hiện thực.”
mộng nhân gian.
như bụi trắng. con mong mỏi một vô hình. con nhớ mãi cảm giác mình nhẹ bẫng, bay lên cao, xoay tròn, như một hạt bụi trắng, hạt bụi sáng, con cứ xoay tròn, nhìn thấy trọn nhân gian. nhân gian không còn có con, thấm đẫm trong hạnh phúc bất tận. những hình thù,Đọc tiếp “mộng nhân gian.”
cúi đầu.
con luôn có thể khóc với Ta.
đi.
con muốn rời bỏ thế giới này đến mức nào? cái chết thật, con muốn nó đến mức nào? bây giờ, ở đây, con hiểu rằng, đích đến là rất cao. không một khắc nào con được phép quên mình. không còn nhiều thời gian nữa. con không còn gì để phung phí vào lãngĐọc tiếp “đi.”
lá thư #11
em dấu yêu, chúng ta đều tha thiết yêu mọi hoá thân trên mặt đất này. sẽ chẳng còn gì là xấu, ác, kể cả khi nó vẫn đang được định nghĩa là xấu, ác bởi trường từ vựng nhị nguyên, sinh ra từ quá trình phóng chiếu và ly tán. những chỉ hướng đangĐọc tiếp “lá thư #11”
không có đề.
ai cũng có một trận chiến xứng đáng để khải hoàn. đã rất lâu rồi con mới lại tan ra. một thế giới không còn có con, nó hoà quyện nhau, làm vỡ tan nhau, chạy đuổi nhau, xô đẩy nhau, và con thì bung ra làm một lặng im giữa cái hạnh phúc ồnĐọc tiếp “không có đề.”
bao dung.
chỉ khi đi qua tất cả, mới thực bao dung.
thần lực: bất tử.
mọi điều xảy ra. mọi điều xảy ra, không có sự bất toàn. mọi điều xảy ra, nhân đức. bất kể là gì, cái này hay cái kia, đều là tốt nhất, cho tất cả. không trừ một ai. không có ngoại lệ. không ai bị bỏ lại. gần mình, rồi xa mình. đây làĐọc tiếp “thần lực: bất tử.”
lá thư #10
em dấu yêu, tôi đã ở bên trong hiện thực nguyên bản đẹp đẽ và thánh thiện đến mức nó trông như những giấc mơ chồng lên nhau, xuyên thấu nhau, những tấm màng lưới sáng luân phiên nhau ru tôi một khúc hát hiền hậu, tôi nằm cho dòng chảy qua mình, đẫm tìnhĐọc tiếp “lá thư #10”
lá thư #9
em dấu yêu, nếu cần phải khóc, giờ đây, chúng ta chỉ có thể được làm cho khóc bởi hạnh phúc vĩnh hằng. tôi đã được đánh thức bởi sự thật. người ta thật đã lầm. họ nói sự thật thì cứng, trần trụi, cuồng nộ, đâm, thủng. và phải cứng, trần trụi, cuồng nộ,Đọc tiếp “lá thư #9”
phơi bày.
đây mới là cái thế giới mà tôi đã luôn biết. thế giới tàn bạo, hỗn loạn và giả dối. nhưng nó là thế giới của tôi. không có gì mất đi, kể cả thế giới tàn bạo đó. chỉ có một thứ được thêm vào: ánh sáng. không có thế giới bình an hayĐọc tiếp “phơi bày.”
lá thư #8
em dấu yêu, sự thật cao nhất và tận cùng đã đến bên tôi. Người bạn đồng hành nói, không phải là tôi tìm đến được. tôi không thể nào tìm đến được. trong bủa vây của vô số những lầm lẫn và những bản sao có sai số của sự thật, với một tríĐọc tiếp “lá thư #8”
lá thư #7
em dấu yêu, phần phía sau cuộc sống hóa ra không phải là một đường rìa chỉ hướng ra bên ngoài nó, mà nằm ngay trong chính nó, và ở bên trên. tận cùng của một thế giới chỉ còn là sự tích tụ đậm đặc của những sai lầm, nằm ngay trong chính nó,Đọc tiếp “lá thư #7”
lá thư #6
em dấu yêu đã từng bao giờ trong đời em ở đâu đó bên trên thế giới? bên trên, theo nghĩa tuyệt đối của nó. em tách mình ra khỏi khối hình thù cơ thể, như dầu tách ra khỏi nước và nổi lên. nhẹ và sáng. như thể, em vốn là một cái gìĐọc tiếp “lá thư #6”
lá thư #5
em dấu yêu, tôi quyết định đi ra khỏi khu rừng. không cần biết là ngày hay đêm. không cần sự xác tín. tôi quyết định rời đi. sự thật tận cùng, có thể sẽ vượt ngoài trí năng đời thường của một con người đã sống quá lâu trong một thế giới đã mấtĐọc tiếp “lá thư #5”